Trên giường sau khi đưa mẹ vào trại dưỡng lão, sau 8 năm tự mình chăm sóc, chị Mai Thy chỉ biết rơi lệ. “Mình luôn nghĩ rằng sau những năm dài bố mẹ cống hiến để mình thành công, giờ đây khi mẹ trở nên yếu đuối lại bị con gái đẩy vào trại dưỡng lão để giảm bớt gánh nặng”, chị Mai Thy, 51 tuổi, từ quận Tây Hồ chia sẻ về đêm đầu tiên của tháng 4. Cô nói, suốt đêm đó, càng nằm suy nghĩ, cô càng lo lắng cho mẹ nếu có điều gì không may xảy ra mà chị không ở bên cạnh, liệu mẹ có cảm thấy buồn và tủi thân vì xa con cháu. “Lúc ấy, tôi chỉ muốn chạy đến ôm mẹ và xin lỗi”, chị nói.
Chị Thy cùng mẹ tại viện dưỡng lão tại Tây Hồ, Hà Nội
Kể từ khi cha qua đời 8 năm trước, sức khỏe của mẹ đã yếu đi. chị và em trai út từ Quảng Ninh lên Hà Nội mua căn hộ gần nhau để chăm sóc mẹ cùng nhau. Tuy nhiên, công việc kinh doanh bận rộn của chị đã ảnh hưởng đến mẹ. Mẹ chị, một bà cụ gần 90 tuổi, thường phải ăn bữa trưa lúc 1 giờ chiều, bữa tối lúc 8 giờ tối theo lịch trình của chị.
Vào giữa năm 2017, mẹ chị được chẩn đoán mắc bệnh nghẽn động mạch vành và phải đặt ba stent. Từ đầu năm ngoái, bà cụ trở nên yếu hơn, mất trí nhớ hơn. Hàng ngày, chị phải khuyên nhủ mẹ ăn, và thức đêm để canh mẹ ngủ. Mỗi lần giúp mẹ đi vệ sinh hoặc tắm, chị cảm thấy như đang dốc sức vì chị nhẹ hơn mẹ tới 20 kg. Khi thấy chị gái trở nên gầy và già hơn, em trai đã sửa lại một phòng riêng, kín đáo cho mẹ để thuận tiện hơn và thuê người chăm sóc. Nhưng sau 6 tháng và ba người giúp việc, gia đình vẫn không thấy giải pháp này hiệu quả.
Lúc này, mọi người đề nghị chị đưa mẹ vào trại dưỡng lão. “Lúc ấy, dù biết mẹ sẽ được chăm sóc tốt hơn, nhưng tôi vẫn không thể thoát khỏi suy nghĩ rằng việc không tự mình chăm sóc mẹ mà đưa mẹ vào dưỡng lão là một hành động thiếu hiếu thảo”, chị Mai Thy nói.”
Chị Mai Thy chia sẻ thêm, lúc trước cô thường phải giúp mẹ đi vệ sinh vào nửa đêm, nhưng do mẹ cô nặng hơn cô, việc này rất khó khăn. Nhưng ở đây, cô thấy các nhân viên y tế chuyên nghiệp hơn, họ có kỹ năng và dụng cụ hỗ trợ để giúp mẹ cô.
Trong thời gian ở trại, cô nhận ra rằng dù gia đình đã cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho mẹ, nhưng không thể sánh bằng sự chuyên nghiệp và dày dạn kinh nghiệm của người chăm sóc y tế tại trại dưỡng lão. “Tôi nhận ra rằng, việc mẹ được chăm sóc tốt và có một cuộc sống thoải mái và an lành ở đây không phải là việc tôi bất hiếu, mà đó là cách tôi báo hiếu cho mẹ một cách tốt nhất mà tôi có thể”, chị Mai Thy nói.
Một số người cho rằng việc đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão có thể là một hành động hiếu thảo, bởi vì nó cho thấy sự chăm sóc và tìm kiếm sự thoải mái cho cha mẹ. Tuy nhiên, dư luận xã hội vẫn chưa chấp nhận hoàn toàn ý kiến này, điều này gây ra áp lực lớn cho những người muốn đưa cha mẹ mình vào viện dưỡng lão.
Cùng với sự phát triển của kinh tế, xã hội và nhận thức của con người, việc nhìn nhận chữ hiếu không chỉ dừng lại ở việc tự mình chăm sóc cha mẹ mà còn phải đảm bảo cha mẹ có cuộc sống tốt đẹp, an lành, hạnh phúc trong thời gian còn lại của cuộc đời họ.
“Chúng ta nên hiểu rằng, không phải tất cả mọi người đều có khả năng chăm sóc cha mẹ già yếu 24/7. Việc quyết định đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão không phải là việc tôi không yêu thương họ, mà ngược lại, tôi muốn họ nhận được sự chăm sóc tốt nhất mà tôi không thể cung cấp”, chị Mai Thy kết luận